Khó khăn con đường tới trường
Trong cuộc sống, chắc hẳn có lúc bạn sẽ cảm thấy sờn lòng trên chặng tuyến phố hiện thực hóa mơ ước của bản thân mình. Thế nhưng đừng vội rời khỏi cuộc chơi vì ở đâu đó trên cuộc đời này vẫn còn những người sinh ra đã kém hên hơn bạn phần lớn nhưng họ chưa bao giờ có ý định từ bỏ mong ước, bởi họ luôn quan niệm rằng "mong ước phải lớn hơn sự lo sợ". Và câu chuyện về chàng tân học sinh bị chất độc da cam mà tôi kể dưới đây là một minh chứng như thế!

Mang trong chính mình căn bệnh chất độc da cam nhưng Hùng Anh chưa bao giờ có yêu cầu từ bỏ ước mơ tham gia giảng các con phố đại học
Sinh ra trong một mái ấm bần cùng, lại mang trong bản thân chất độc da cam di truyền từ thân phụ làm cho chàng thanh niên Trương Hùng Anh (SN 1990, trú xã Điện Phước, Điện Bàn, Quảng Nam) bị bại não, rối loạn hệ vận động, chân tay vẹo vọ vẹo, đầu bị lệch về một bên và giọng nói ngọng nghịu…

Đôi tay dị tật làm cho việc cầm bút của Hùng Anh gặp mặt số đông gian truân

Thế nhưng cậu vẫn cố gắng đoạt được từng con chữ.
Thân phụ của Hùng Anh là chú Trương Phú Một (54 tuổi), từng nhập cuộc chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất. Sau ngày phóng thích, may mắn được đi về với mái nhà nhưng chú Một lại bị phơi nhiễm chất độc da cam. Chú Một và cô È cổ Thị Lệ Hương có với nhau ba người con, nhưng trái ngang khi nhì người nam nhi đầu đều bị khuyết tật, người con gái út tuy cơ thể lành lặn nhưng sức khỏe cũng rất gầy yếu.

Mặc dầu có căn số kém hên, thế nhưng nghị lực sống và ước mong của Hùng Anh thì luôn mãi ngập tràn...
Đến tuổi cắp sách đến trường nhưng Hùng Anh vẫn chưa thể bi bô nói chuyện, chân tay ngày một teo rút làm mọi sinh hoạt trở thành gian khổ nên cậu đành ngùi ngùi gác mơ ước được đi học như anh em cùng trang lứa.
Mãi tới năm 2000, khi cô em gái Trương Ánh Diệu (SN 1993) tham gia lớp 1 thì khao khát con chữ của Hùng Anh mới mở màn được nhen hàng ngũ. Cứ thế, sau mỗi buổi tới lớp, em Diệu lại trở thành gia sư dạy chữ cho anh trai bản thân.


Ấn tượng của tôi về thanh niên kỹ sư mai sau này là thú vui luôn nở trên môi.
Nhắc tới chuyện này, Diệu cười tươi chia sẻ: "Bản thân mình học trước nên nhường nhịn hết sách vở và tài liệu cũ cho anh. Những ngày cuối tuần về quê bản thân lại tranh thủ giúp anh ôn tập lại tri thức. Mái nhà gian nan nên anh em mình tự mày mò học là chính… Hiểu hoàn cảnh mái ấm khó khăn, lại không muốn trở thành gánh nặng nên anh nhì em quyết tâm phải thi đậu tham gia đại học và hôm nay anh ấy đã chạm đến được mong ước của chính mình... ".

Mỗi ngày đến trường với Hùng Anh là cả một sự cố gắng, kiên cường vượt qua nỗi lo lắng mang tên chất độc màu da cam...
"Quãng thời gian con bé dại út với tôi dạy chữ cho Hùng Anh là khó khăn nhất. Do tay bị dị tật bên cứ mỗi lần cầm bút lên chưa kịp viết là nó đã làm cho rơi xuống ngay. Phải mất gần một 04 tuần thì nó mới cầm bút được…Khổ thân nó mê say học lắm, thấy bạn bè cắp sách tới trường, nó lại nằng nặc đòi đi học cho bằng được…", bà Hương xúc động, tâm tư.
Chạm đến mơ ước…
Thấy con đam mê học, năm 2009, ông Một, bà Hương khăn gói đi khắp các trường để xin cho con nhập học. Dù quá tuổi và là trẻ khuyết tật, nhưng với sự thực bụng và kiên cường thuyết phục, sau cuối Hùng Anh cũng được kiếm được vào lớp 6 trường THCS È cổ Quý Cáp (xã Điện Phước) để dự thính.


Tuy mang trong chính mình căn bệnh quái độc ác nhưng ngay từ lúc nhỏ dại, Hùng Anh đã biết phụ mẹ săn sóc người em trai cũng bị chất độc da cam nặng hơn bản thân.
Do bị khuyết tật nên việc đọc và viết của Hùng Anh chạm chán phần nhiều khó khăn, thế nhưng bằng ý chí và nghị lực phi thường, cậu đã thành công bệnh tật và sự tự ti của bản thân để đều đặn cắp sách tới trường trau dồi tri thức. Cứ thế, bất kể nắng mưa, Hùng Anh vẫn không bỏ bất kỳ buổi học nào, sáng phụ thân chở tới trường, học kết thúc lại nhờ đồng đội chở về.


Hùng Anh vui lòng khoe với chúng tôi tờ giấy báo trúng tuyển đại học...

... và háo hức với chiếc điện thoại phần thưởng của phụ vương bản thân tặng
Thế nhưng, chặng các con phố đến trường của Hùng Anh rất chon von, năm 2013, sau khi xong xuôi chương trình cấp 2, do không có học bạ nên cậu học trò đặc biệt này đứng trước nguy cơ không được vào cấp ba. Hên thay, sau khi đọc được những dòng tâm thư của ông Một, Sở GD-ĐT Quảng Nam đã quyết định nhận Hùng Anh tham gia học tiếp cấp 3 tại trường THPT Nguyễn Duy Hiệu.
Suốt 3 năm học đa dạng, Hùng Anh luôn đạt thành công cao và nằm trong top đầu của lớp, trong đó điểm tổng kết các môn tự nhiên của cậu khá cao: Toán 9,3 điểm, Lý 8,4 điểm và Hóa 7,2 điểm.

Bạn Hà Anh Khánh, người 3 năm nay chở Hùng Anh đi học đến chia vui cùng cậu bạn đặc biệt của mình.
Đặc biệt, trong kỳ thi THPT cách đây không lâu, Hùng Anh đã thi đậu vào Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng với tổng số điểm xét thông qua là 22 điểm ở các môn thi khối A và được đặc cách thức tham gia học ngành Công nghiệp tin tức theo hoài vọng.
Chặng trục đường đến trường của con luôn có hình bóng mẹ cha
Lúc chúng tôi đến nhà thăm, đúng lúc ông Một đang xếp áo quần để chuẩn bị đưa Hùng Anh ra Đà Nẵng nhập học. Nói về cậu nam nhi đặc biệt của chính mình, ông Một kiêu hãnh chia sớt: "Thật chẳng thể diễn đạt được niềm hạnh phúc khi tôi nghe tin con chính mình đậu đại học. Mấy bữa nay, bà con láng giềng rồi thầy cô người nào cũng tới chúc mừng thằng Anh hết. Phận làm cha, tôi không ước mơ gì rộng rãi, chỉ mong con có đủ sức khỏe để đeo đuổi mong ước của chính mình, còn dù có gian khổ, cực khổ đến mấy thì tôi cũng chịu được…".
Được nhân thức, để kiếm tiền nuôi con ăn học và tiện trông coi cho Hùng Anh, ông Một đã xin vào khiến cho giữ xe tại Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng. Còn bà Hương vừa ở nhà chăm bẵm em trai của Hùng Anh là Trương Phúc Thiện nằm liệt một chỗ, vừa tranh thủ làm mướn cho thôn ấp để kiếm thêm tiền phụ giúp mái nhà.

Hùng Anh xứng đáng là tấm gương cho tinh thần vượt khó khăn, rất đáng để học tập và noi theo.
San sớt về dự định cho mai sau, Hùng Anh ngọng nghịu nói: "Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này ra trường có việc làm cho, phụ giúp cha mẹ và nuôi em Thiện. Dù biết chặng trục đường phía trước còn phần đông gian truân nhưng em chưa bao giờ để sự run sợ che mờ mơ ước của bản thân cả".
Chia tay Hùng Anh ra về mà lòng tôi thiên nhiên thấy rét mướt lạ đời khi nghĩ lại hành trình tìm kiếm kiến thức của chàng thanh niên khuyết tật ấy. Và tôi chột dạ nghĩ, đã tới lúc, chúng ta nên dứt thở than, thôi hối hận hay dằn vặt phiên bản thân mà hãy mở đầu chinh phục dần dần gian khổ, thử thách bằng chính quyết tâm và nỗ lực từng ngày. Bởi, phần nhiều ước mơ đều có thể thành thực tế ví như chúng ta dám anh dũng để đeo đuổi.
Xem tại: bơm chìm nước thải

Đăng nhận xét